Software Development đã “chết”
Trong hơn bốn thập kỷ, ngành công nghệ vận hành trên một giả định: Mã nguồn là tài sản khan hiếm và lập trình là nghề thủ công tinh xảo. Nhưng sự xuất hiện của AI Agents đang lật đổ tất cả. Chúng ta không chỉ đang chứng kiến một công cụ mới, mà là sự kết thúc của một kỷ nguyên để bước vào cuộc Cách mạng của ngành phần mềm.
1. Khởi đầu của sự kết thúc
Trong hơn bốn thập kỷ, ngành phần mềm được xây dựng trên một giả định gần như không bị thách thức: code là tài sản khan hiếm.
Mô hình này mang đậm tính thủ công. Giá trị phần mềm phụ thuộc trực tiếp vào năng lực cá nhân của kỹ sư: khả năng tư duy trừu tượng, kinh nghiệm tích lũy qua nhiều năm, và hiểu biết sâu về domain. Viết được code đúng, hiệu quả và có thể mở rộng không chỉ là kỹ năng kỹ thuật, mà còn là thành trì bảo vệ vị thế nghề nghiệp và giá trị kinh tế của nhân sự công nghệ.
Tuy nhiên, một thực tế mới đang dần được xác lập trong vận hành hằng ngày của ngành:
Software Development — hiểu theo nghĩa con người trực tiếp xây dựng phần mềm — đang bước vào giai đoạn thoái trào không thể đảo ngược.
Đây không phải là dự báo mang tính tương lai. Đây là thực tế vận hành đang diễn ra.
Gần đây, cộng đồng kỹ thuật bắt đầu chú ý đến một kỹ thuật được gọi vui là “Ralph” — các AI Agent được đặt trong vòng lặp xác định (deterministic loop) để xây dựng hệ thống lớn từ các danh sách nhiệm vụ nhỏ. Sự lan truyền nhanh chóng của Ralph phản ánh một điều quan trọng: AI không còn chỉ là công cụ hỗ trợ viết code, mà đã bắt đầu tham gia trực tiếp vào quá trình tạo ra phần mềm.
Tuy nhiên, Ralph chỉ là bước khởi đầu. Những người đã làm việc sâu với AI trong thời gian dài hiểu rằng: các kỹ thuật tinh vi hơn nhiều đã và đang được sử dụng — không chỉ để xây ứng dụng nhỏ, mà để tái tạo năng lực phát triển phần mềm ở quy mô tổ chức, trong khung thời gian tính bằng giờ.
2. Điểm mù: Ám ảnh công cụ, bỏ quên quy trình
Phần lớn các cuộc tranh luận hiện nay vẫn xoay quanh việc lựa chọn mô hình AI: model nào mạnh hơn, nhanh hơn, thông minh hơn. Những câu hỏi này không sai, nhưng không còn mang tính quyết định.
Thực tế cho thấy: kết quả được quyết định bởi process, không phải bởi model.
Nguyên lý này vốn đã quen thuộc trong phát triển phần mềm truyền thống: một đội ngũ “đủ tốt” với quy trình rõ ràng thường tạo ra sản phẩm bền vững hơn một cá nhân xuất sắc nhưng làm việc thiếu cấu trúc. Với AI, quy luật này không thay đổi — nó chỉ trở nên rõ ràng và khắc nghiệt hơn. Một model “đủ tốt” trong một process được thiết kế đúng sẽ luôn vượt trội hơn model tối tân nhưng vận hành rời rạc.
Một sự thật ít được nói ra: nhiều kỹ thuật agentic hiệu quả nhất hiện nay chưa được chia sẻ rộng rãi. Lý do không nằm ở sự ích kỷ, mà ở tác động mang tính phá vỡ (disruptive) của chúng. Khả năng tái cấu trúc cách tổ chức xây dựng phần mềm là quá lớn, quá nhanh, và quá gây xáo trộn.
Các công cụ như Ralph là điểm bắt đầu hợp lý, nhưng vẫn còn hạn chế. Nếu tin rằng AI có thể tự quyết định khi nào một nhiệm vụ hoàn thành chỉ bằng vòng lặp sinh token (token loop), thì đó mới chỉ là lớp bề mặt của bức tranh.
Trong một đến hai năm tới, ngành sẽ chứng kiến sự dịch chuyển từ “Coding Agents” sang “Agentic Infrastructure for Coding”.
3.Sự sụp đổ của các rào cản và định nghĩa lại nghề nghiệp
Trong lĩnh vực tài chính, những bài toán như phát hiện giao dịch nội gián (insider trading detection), theo dõi hành vi của các nhà đầu tư lớn, hay dự báo biến động thị trường từng đòi hỏi các công cụ chuyên biệt và cực kỳ đắt đỏ — tiêu biểu là Bloomberg Terminal. Bloomberg mạnh, nhưng cũng cũ về trải nghiệm, nặng nề trong sử dụng, và có chi phí rất cao. Bây giờ, một hệ thống phân tích tập trung đúng nhu cầu — ví dụ cho các nền tảng prediction market như Polymarket — có thể được xây dựng trong vài giờ bằng AI, không cần con người viết hoặc review code theo cách truyền thống.
Vấn đề không còn là có làm được hay không, mà là có đáng tiêu thêm tài nguyên hay không.
Những tuyên bố như vậy tự nhiên gây hoài nghi. Vì thế, nhiều dự án mã nguồn mở (open-source) đang được xây dựng để chứng minh rằng đây không phải là câu chuyện thổi phồng. Những hệ thống kế toán phức tạp — đa công ty, đa quốc gia, đa tiền tệ, tuân thủ chuẩn kế toán như US GAAP — vốn cần đội ngũ lớn và nhiều tháng phát triển, nay có thể được xây dựng trong thời gian rất ngắn với process phù hợp và AI “đủ tốt”. Điều này có thể đạt được không cần công cụ tiên tiến nhất (state-of-the-art tooling), không cần bí quyết độc quyền, mà chỉ bằng những nguyên tắc cơ bản được áp dụng đúng cách.
Nếu một cá nhân có thể tái tạo sản phẩm phần mềm trị giá hàng chục nghìn đô mỗi tháng trong vài giờ, thì câu hỏi cần đặt ra là: Software Development còn đại diện cho điều gì?
Lập trình từng là một nghề thủ công, đòi hỏi nhiều năm rèn luyện. Bây giờ, rào cản gia nhập đang mờ đi rất nhanh. Những người không có nền tảng kỹ thuật sâu vẫn có thể xây dựng các hệ thống phần mềm đủ tốt cho sử dụng thực tế, thông qua việc tương tác hiệu quả với AI.
4. Cuộc di cư và bước tiến mới
Điều thực sự kết thúc không phải là Software Engineering, mà là Software Development theo nghĩa cũ. Vai trò của kỹ sư đã dịch chuyển: từ xây dựng phần mềm sang thiết kế hệ thống. Tập trung vào tạo process, xây dựng mental model cho AI, định hướng hành vi, chức năng, và tiếp thu công nghệ mới với tốc độ rất cao. 40 năm best practices không biến mất, nhưng không thể áp dụng nguyên trạng. Một cá nhân với kỹ năng phù hợp hiện nay có thể đảm nhiệm khối lượng công việc từng cần cả một đội ngũ.
Ngành phần mềm đang bước vào cuộc Cách mạng Công nghiệp của chính nó. Phần mềm đang chuyển từ khan hiếm sang dư thừa, từ sản phẩm thủ công sang hàng hóa. Giống như các cuộc cách mạng công nghiệp trước đây, sự chuyển dịch này mang theo những hệ quả kinh tế sâu rộng — và hiện vẫn chưa được hiểu đầy đủ.
Trong mô hình SI/outsourcing truyền thống, giá trị của doanh nghiệp gắn chặt với quy mô nhân sự, khả năng triển khai theo hợp đồng, và kiểm soát tiến độ, chi phí, tuân thủ. Mô hình này giả định rằng năng lực thực thi là tài nguyên khan hiếm. AI Agent đang phá vỡ giả định đó.
Khi phần lớn hoạt động triển khai có thể được tự động hóa hoặc tăng tốc mạnh, khách hàng không còn chỉ mua “nhân lực triển khai”, mà mua: khả năng biến yêu cầu kinh doanh thành hệ thống vận hành ổn định, năng lực kiểm soát rủi ro, tuân thủ và trách nhiệm dài hạn, khả năng vận hành và tiến hóa hệ thống sau go-live.
Với các doanh nghiệp SI lớn, giá trị cốt lõi cần dịch chuyển từ “Delivery capacity” sang “Operational accountability”. Doanh nghiệp nào vẫn định vị mình chủ yếu là đơn vị “thực hiện theo yêu cầu” sẽ chịu áp lực biên lợi nhuận ngày càng lớn. Doanh nghiệp nào tái định vị thành đối tác vận hành và chịu trách nhiệm hệ thống sẽ giữ được vị thế dài hạn.
AI Agent không phù hợp với mô hình vận hành phân mảnh, nhiều lần bàn giao (handoff) — vốn phổ biến trong các tổ chức SI lớn. Trong bối cảnh mới, doanh nghiệp cần dịch chuyển (Project-to-Product mindset)):
Từ: tổ chức theo dự án, hợp đồng, manpower — nhiều lớp trung gian quản lý công việc — đánh giá hiệu quả dựa trên tiến độ và khối lượng.
Sang: tổ chức theo hệ thống và vòng đời vận hành (system lifecycle) — đội ngũ nhỏ, chịu trách nhiệm end-to-end — đánh giá theo độ ổn định, khả năng thay đổi nhanh, và mức độ kiểm soát rủi ro
5. Lời kết
Ngành phần mềm không biến mất — nó đang lột xác.
Cái chết của Software Development theo nghĩa cũ không phải là mất mát, mà là điều kiện tiên quyết để một kỷ nguyên mới bắt đầu. Kỹ sư phần mềm không bị thay thế, nhưng buộc phải tiến hóa: từ người viết code thành người thiết kế hệ thống, từ thợ thủ công thành kiến trúc sư của các quy trình tự động.
Câu hỏi không còn là “AI có thay thế được lập trình viên không?” — câu hỏi đúng là: “Bạn đang ở phía nào của sự dịch chuyển?”
| Bài viết độc quyền của chuyên gia FPT IS, Tập đoàn FPT
Võ Tá Nhật Anh – Kiến trúc sư giải pháp. Chuyên gia thiết kế hệ thống và tư vấn chiến lược chuyển đổi số dựa trên nền tảng AI và Agentic Infrastructure. |
